Giới thiệu
Tiểu thuyết: Bà già đến từ âm phủ tập 1
Tác giả: Nguyễn Nga
Thể loại: Xuyên không, tình cảm, tâm linh, phiêu lưu
Chủ đề: Tình yêu cảm động đan xen tình cảm gia đình
Đọc tập 1 tiểu thuyết Bà già đến từ âm phủ trên app Google Play
Đọc thử trích đoạn từ tiểu thuyết Bà già đến từ âm phủ tập 1
Xóm Bần năm 1945…
Ngoài trời tối đen, gió rít réo từng cơn. Thi thoảng trên mái nhà, tiếng quạ kêu cồn cào ruột gan. Từ ngày nạn đói tràn về, cả xóm làng của bà Lưu chìm trong vắng lặng. Trẻ em chẳng có sức mà khóc. Đến chó cũng đói dài ruột, không còn hơi để sủa.
Trên chiếc giường tre xập xệ, tồi tàn, con Lượm, cháu gái của bà Lưu đang nằm im lìm. Nó cứ nhìn trừng trừng lên mái nhà. Hai hốc mắt nó trũng sâu, hàm răng vẩu chìa ra. Tóc nó chỉ còn loe ngoe vài sợi. Cơn đói đã rút kiệt sức lực của nó. Ở tuổi trăng tròn mà trông nó chẳng khác gì một thây ma. Gương mặt nó không giống đàn ông cũng không ra phụ nữ. Chốc chốc, Lượm lại thều thào một câu: “Đói…đói lắm mẹ ơi!”.
Mẹ nó đã chết đói hôm trước nhưng nó cứ mê rồi tình nên không hay. Lượm vẫn cứ gọi mẹ xin cơm như khi còn là một đứa trẻ.
Bà Lưu đi loanh quanh trong nhà. Bà nhìn chăm chú từng góc kẹt của vách đất ngôi nhà, cố tìm xem có con gián hay thằn lằn nào bò ra không? Bà sẽ vồ lấy mà mang ra nướng cho đứa cháu gái bỏ bụng. Bà hy vọng lưỡi hái tử thần đừng lôi nó đi ngay. Bà mong nó cố cầm cự thêm vài ngày chờ bày xoay xở.
-Khốn nạn! Người còn chết đói thì con gì sống được!?
Bà Lưu chửi đổng một câu rồi gục đầu ngồi bệt xuống đất, trong sự tuyệt vọng và bất lực đến cùng cực.
Con Lượm đã thôi không rên rỉ xin ăn. Nhìn từ xa, trông nó như người chết đến thời kỳ bốc mộ.
-Mẹ ơi! Mẹ cứu anh Sửu với mẹ ơi!
Tiếng kêu thảng thốt xen lẫn tiếng khóc lóc van vỉ của người con dâu làm bà Lưu choàng tỉnh khỏi cơn mê man.
-Cái gì thế Lị?
Bà Lưu cất giọng lào khào. Cô con dâu vấp cạnh cửa, ngã nhoài ra đất. Nhiều ngày thiếu ăn khiến cô chẳng còn sức lực để chạy.
-Mẹ ơi! Anh Sửu thắt cổ tự tử. Anh bảo trước sau gì cũng chết đói. Thà chết bây giờ còn có người sống chôn.